Powered By Blogger

Chủ Nhật, 8 tháng 5, 2011

Thu nhập khủng' của cô nàng 8x đời cuối

- Một mình cô đơn giữa đất Hà thành nhưng với tính cách mạnh mẽ, vừa tốt nghiệp ĐH Ngoại thương, Mai Phương, sinh năm 1988, tự mở trung tâm ngoại ngữ và nay đã có thu nhập vài chục triệu đồng mỗi tháng.


"Làm giàu" từ lớp 7


Bố mẹ chia tay nhau năm cô bé tên Phương lên 7. Mẹ làm công nhân ở nhà máy gang thép Thái Nguyên nhọc nhằn nuôi Phương và anh ăn học. “Hầu như tất cả mọi việc gia đình chỉ góp ý còn quyết định chính là ở mình” – Mai Phương cho biết: “Cuộc sống đã dạy cho mình cần phải tự lập, có trách nhiệm với bản thân, mạnh mẽ để không gục ngã trước khó khăn”.


Nếu Đức Dũng hay Quang Điệp, Quang Cường trong các bài viết trước lựa chọn kinh doanh ngay khi còn ngồi trên ghế giảng đường, học chỉ lấy kiến thức, không phải niềm đam mê thì Mai Phương lại đi theo hướng khác.


Tốt nghiệp, Phương quyết định mở công ty đào tạo ngoại ngữ của riêng mình.


“Các bạn vào trường rồi mới thấy niềm đam mê của mình khi lao vào kinh doanh. Mình trước khi thi ĐH đã xác định rõ mục đích sẽ theo nghiệp kinh doanh suốt đời nên ở trường mình dành nhiều thời gian cho việc học tập thật tốt” – Mai Phương chia sẻ.


Lớp 7, Mai Phương đã là “cô giáo” dạy kèm tiếng Anh cho các em nhỏ trong khu phố mỗi dịp hè về. Lớp 11, 12 cô bạn giành giải Nhì và giải Ba tiếng Anh toàn quốc. Tiếng lành đồn xa. Lớp học ở gia đình của cô bạn mỗi ngày thêm đông học sinh tới học. Cứ đến hè là cô nàng lại kín mít lịch dạy từ sáng đến tối.


“Hồi đó, mình dạy gần như chỉ giúp đỡ các em, củng cố kiến thức. Mình thực sự trân trọng những ngày đó. Dạy các em cũng giúp mình có thêm tiền mua sách học tiếng Anh nữa” – Mai Phương cười tươi cho hay.


Thời THPT là thế, thi lên ĐH, cô gái đất gang thép cũng “ẵm” luôn danh hiệu á quân khối D với 27 điểm đầu vào. Ngoài học tập, Mai Phương luôn tích cực tham gia vào các hoạt động trong và ngoài trường.


Không quá ngạc nhiên khi cô bạn đã trải qua nhiều công việc các bạn sinh viên hằng mơ ước như: làm trợ lí của Tổng Giám đốc tổ chức GD-ĐT Apollo, đại sứ môi trường Bayer 2008, đại diện VietNam Airlines trong sê-ri phim giới thiệu “
Việt Nam vẻ đẹp tiềm ẩn” giới thiệu vẻ đẹp của Phan Thiết, chủ tịch CLB tiếng Anh HDC Hà Nội từ 2007-2009, đoàn viên thanh niên xuất sắc năm 2008, chứng chỉ IELTS đạt 8.5.

Đam mê bóng đá, hồi học trong trường đội bóng của Mai Phương cũng giành được giải Nhì. Thiếu chút nữa, cô nàng tiền đạo chủ lực của đội cũng giành được danh hiệu “vua phá lưới”.


Không muốn trên nhiều người, dưới một người

Quyết định lập công ty của Phương cũng rất nhanh, không đắn đo. “Tháng 8/2009 mình tốt nghiệp ra trường mình cũng đã làm thư kí công ty Kinh Đô, công việc cũng có thể coi trên nhiều người, dưới một người. Càng làm khao khát mở công ty càng thôi thúc mình”.

Được sự cổ vũ, “truyền cảm hứng” từ người yêu, người mà theo Mai Phương: “Chính là điểm tựa lớn nhất, quan trọng nhất đã thuyết phục mình mạnh dạn mở trung tâm sau là công ty và những thành công như ngày hôm nay”.


Ngày đầu mở trung tâm của Mai Phương chỉ vỏn vẹn vài bộ bàn ghế do chính người yêu của cô, một thợ mộc lành nghề đóng cho. Số vốn, thủ tục pháp ý ban đầu Mai Phương cũng được bạn bè giúp đỡ phần lớn.


Cứ dò dẫm như thế, vừa dạy Mai Phương vừa chú trọng đầu tư tiếp về địa điểm kinh doanh, phương pháp marketting, tiếng lành đồn xa hiện công ty của cô bạn 8X đã có 500 học viên thường xuyên. 20 nhân viên, hơn 50 giáo viên nước ngoài của công ty hiện có thu nhập trung bình từ 5-10 triệu/tháng.


Công ty của bạn cũng liên kết đào tạo tiếng Anh cho sinh viên Học viện Tài chính và là đơn vị độc quyền của Học viện Tesol Mỹ (ATI) đào tạo chứng chỉ Tesol (GV nước ngoài muốn dạy tiếng Anh ở VN phải có chứng chỉ này, chứng chỉ có giá trị trên 80 quốc gia, vùng lãnh thổ trên TG).


Cô gái nhỏ, khát vọng lớn


Sắp tới, công ty của Mai Phương cũng đã có kế hoạch đào tạo ngoại ngữ cho các học sinh THPT thi lên ĐH. Cô bạn hiện cũng là 1 trong 3 giáo viên dạy tiếng Anh cho một trang đào tạo tiếng Anh trực tuyến có tiếng tăm ở Hà Nội.


Với đam mê thể thao, cô bạn hiện còn nhận thêm công việc biên tập viên cho kênh Thể thao VTC3 của Đài TH Kĩ thuật số VTC.


Luôn tự đặt cho mình những mục tiêu để hoàn thành, trong 5 năm tới, Mai Phương hi vọng sẽ xây dựng công ty của mình trở thành 1 trong 3 Trung tâm đào tạo ngoại ngữ lớn nhất Hà Nội và là địa chỉ học tiếng Anh trực tuyến tin cậy của những người có nhu cầu.


Công việc bộn bề nhưng cô nàng 8X này luôn dành thời gian chăm lo cho “tổ ấm bé nhỏ” của mình. Mai Phương chia sẻ: “Hơn ai hết, mình thấu hiểu được ý nghĩa quan trọng của gia đình, người thân trong cuộc sống này. Dù bận đến mấy , buổi trưa mình đều thu xếp thời gian về ăn cơm cùng gia đình (
cô bạn mới cưới) ở quận Hà Đông, Hà Nội”.
  • Văn Chung
********************

"Dân đã chán nghe hứa suông"!

- Gặp các ứng viên vào QH khóa mới, cử tri TP.HCM bày tỏ: Cần tránh tình trạng QH là bưu điện chuyển thư của công dân. Nhiều đại biểu nghe dân và hứa nhiều, nhưng trong nghị trường thì không thấy phát biểu. 

Ngày đầu tiên tổ chức tiếp xúc với cử tri thành phố, những người sẽ quyết định lựa chọn ai đại diện cho mình ở QH khóa 13, nhiều ứng viên ĐBQH đã được nghe những phát biểu thẳng thẳn: cử tri không muốn nghe những lời hứa suông mà đề nghị nói phải đi đôi với làm.

Đừng hứa suông

Tại tổ bầu cử số 2, địa bàn quận 7, huyện Nhà Bè, Cần Giờ, có 5 ứng viên tham gia ứng cử, lựa chọn 3 người.
Cử tri quận 7 mong muốn các ứng viên ĐBQH có hành động cụ thể nếu trúng cử. Ảnh: T.Thiện
Hôm qua (4/5) các ứng viên trình bày chương trình hành động tại quận 7, trước hàng trăm cử tri, ngồi chật khán phòng. Nhìn danh sách và bảng thành tích của ứng viên, nhiều cử tri nhận xét: "Ai cũng xứng đáng được chọn". Đó là một diễn viên điện ảnh tên tuổi; một doanh nhân thành đạt, người từng tự ứng cử ĐBQH khóa trước, lần này được MTTQ giới thiệu, một Phó chủ tịch HĐND TP, một luật sư tên tuổi hay một ứng viên mang quân hàm cấp tướng của quân khu 7.

Các ứng viên trình bày chương trình hành động khá bài bản, có người chỉ gạch đầu dòng và nói vo. Nội dung, theo đánh giá của nhiều cử tri, đã đi sâu vào thực tế đời sống người dân, nêu được các vấn đề bức xúc hiện nay như giáo dục, việc làm, cải thiện đời sống người dân…

Theo cử tri Trần Văn Quý (phường Tân Kiểng), ba vấn đề mà cử tri bức xúc hiện nay là người nghèo, nông thôn khó tiếp cận với giáo dục đào tạo; chính sách bảo hiểm y tế, khám chữa bệnh cho các đối tượng chính sách làm chưa tốt và tình hình an ninh, trật tự còn những diễn biến phức tạp. Đề nghị các ứng viên nếu trúng cử phải góp phần thúc đẩy những vấn đề trên.

Bà Nguyễn Thị The (phường Tân Quy) thẳng thắn: "Các ứng viên đều nêu chương trình hành động rất sâu sắc, thỏa đáng…Nhưng chúng tôi đề nghị các vị lưu ý là lời nói phải đi đôi với việc làm, người dân cần những điều cụ thể, thiết thực, chứ không phải lời hứa này nọ". 

Dám quyết

Đồng quan điểm này, nhưng cử tri Đặng Hồng Quyết (phường Tân Thuận) quyết liệt hơn: "Cần tránh tình trạng QH là bưu điện chuyển thư của công dân. Nhiều đại biểu nghe dân và hứa nhiều, nhưng trong nghị trường không thấy phát biểu, vậy thì bảo vệ quyền lợi của dân như thế nào ? Do vậy cử tri chúng tôi mong mỏi, nếu trúng cử, các vị phải mạnh dạn đấu tranh đòi quyền lợi cho dân". 

Không riêng cử tri quận 7, trong ngày 4/5, tại quận 5 - nơi Bí thư Thành ủy ứng cử, cử tri cũng có những đề nghị đối với các ứng viên ĐBQH.

Bà Nguyễn Thị Huyền Vy (phường 14) yêu cầu ĐBQH phải là người "dám nghĩ, dám quyết và dám làm trước những quyết định của mình".

Bà Hà Thị Liêm (phường 4) tâm đắc với các chương trình hành động của các ứng viên, nhưng cho rằng khi đắc cử, đại biểu phải lấy mục tiêu an sinh xã hội, phòng chống tham nhũng, kiềm chế lạm pháp là mục tiêu quan trọng, thực hiện trước mắt.

Nhiều cử tri khác cho rằng, các ứng cử viên nên thực hiện đúng cam kết đã hứa với dân, dũng cảm bảo vệ quyền lợi người dân, cho dù có đắc cử hay không, với vị trí hiện tại của mình, họ đều có thể nói lên tiếng nói gần dân nhất.
"Người dân mới nghe các vị nói, nhưng chúng tôi mong mỏi được nhìn thấy kết quả công việc các vị làm" - một cử tri đề nghị.

Thái Thiện

Bí quyết của bà vợ khôn

Chọn được người ý hợp, tâm đồng lấy làm chồng đã khó, nhưng giữ được chồng còn khó hơn. Vì sao để mất và bằng cách nào để giữ? Phiếm đàm sau đây có thể giúp ích chị em chăng. Xin bắt đầu bằng chuyện...
 

1. Một phụ nữ hơn 30 tuổi, mới một con, vậy mà chồng chị vốn xưa nay đứng đắn, bỗng nổi “máu dê” đi lòng thòng “bồ bịch”. Chị nghiến răng chịu đựng, ngày đêm khuyên giải mà chồng không nghe. Uất quá chị quyết định tự tử. Tự tử bằng súng. Chỉ bắn một phát là chết. Mà phải chết ngay cho khỏi quằn quại đau đớn... Chị nghĩ thế và tìm đến một “văn phòng tư vấn”.

Sau khi nghe chị trình bày, ngài chuyên gia tư vấn khuyên: “Nếu vậy cần phải bắn vào tim”. “Nhưng bằng cách nào để biết vị trí của tim?”. “Thế này nhé. Chị lấy núm vú bên trái làm chuẩn, cách 2cm về phía trên là tim”. Cám ơn về lời khuyên vàng ngọc ấy, chiều đó, sau khi viết “chúc thư” dặn dò con, cùng những lời cảnh cáo gã chồng bội bạc, chị thực hiện ngay. Súng nổ “bùm”. Chị không chết. Bởi viên đạn không xuyên qua tim mà lại thủng ruột già.

Vết thương lành, chị đến cự nự ngài chuyên gia tư vấn yêu cầu trả lại tiền. Vì động tới tài chính nên buộc phải có “trọng tài”. Biên bản kết luận của “trọng tài” ghi rõ: “Hướng dẫn của chuyên gia tư vấn không sai. Sở dĩ đạn không trúng tim vì từ lâu chị không chịu chăm sóc đến cơ thể, nên ngực chảy xuống gần tới rốn. Đạn xuyên thủng ruột già là vì thế”. Vậy là rõ.

Kết luận trên còn có tác dụng giải thích nguyên nhân “cái anh chồng” vốn đứng đắn bỗng dưng đổ đốn là vì vợ người ta “gái một con trông mòn con mắt”, nhưng vợ anh thì “mới một con mà muốn dắt đem... cho” bởi lôi thôi quá, nhếch nhác, tã tượi quá. Chẳng biết sau cái vụ tự tử không chết này, chị có rút ra được bài học rằng: Muốn giữ chồng thì trước hết phải biết giữ gìn, chăm sóc cho nhan sắc của mình, để chồng mình ngắm đã, rồi thiên hạ ai muốn ngắm là việc của họ.

Khốn nỗi chị em chúng ta thường mắc phải sai lầm rất nghiêm trọng: Chưng diện cốt để thiên hạ ngắm chứ không phải để cho chồng mình ngắm. Vì thế mỗi khi bước ra khỏi cửa là thướt tha váy ngắn váy dài, vẽ mắt, tô môi, nước hoa thơm ngát, nói cười vui vẻ. Nhưng ở nhà thì tóc không chải, đầu rối bù; áo quần không là, nhầu nhĩ, ngực chảy quả mướp; nói năng thì bẳn gắt; “đá thúng đụng nia”, “chửi gà mắng chó”... Bởi vậy dưới con mắt các ông chồng, vợ mình luôn là mẹ sề, là cái radio bóng già, loa rè, mở suốt 24/24 giờ, chỉ có mở, không có tắt... Trong khi ra đường nhìn vợ người khác thì cô nào cũng xinh đẹp. Từ đó mới chán, mới đổ đốn sinh hư đi tìm “của lạ”.

2. Có nhiều người khéo chiều chồng lắm. Sáng bao giờ cũng dậy rất sớm, quét dọn nhà cửa, lau chùi ấm chén... lo toan mọi việc xong, tắm gội thật sạch sẽ... Anh chồng còn đang mơ màng trên giường bỗng thấy một bàn tay mát rượi đặt lên trán, cùng giọng nói nhẹ nhàng âu yếm: “Anh ơi, đã 6 giờ, dậy thôi anh. Anh dậy tập thể dục, tắm cho mát, dùng điểm tâm xong, đi làm kẻo trễ!”.

Anh chồng mở mắt nhìn, rõ ràng vợ mình đấy mà sao đẹp thế, gương mặt tươi vui rạng rỡ, suối tóc đen mun vừa gội, vồng ngực nõn nà, đôi tay thon thả, giọng nói, chao ôi dễ thương làm sao. Anh cảm thấy tột cùng hạnh phúc, thấy vợ mình đẹp nhất thiên hạ, tốt nhất thiên hạ. Ra đường gặp bất kỳ “đối tượng” nào, anh ta đều cho rằng thua kém vợ mình tuốt luốt.

Có được người vợ biết chăm sóc nhan sắc để chồng ngắm như thế, khéo chiều chồng như thế, thì chỉ những gã đàn ông nào mắc “bệnh tâm thần” mới bỏ “của quý” ở nhà đi tìm “của lạ” để rồi biết đâu tự chuốc lấy “si-da”, “ết” vào thân.

Nói thế chứ đời phức tạp lắm. Vẫn không ít những gã đàn ông mắc “bệnh tâm thần” kiểu ấy. Nếu gặp trường hợp đó, cụ thể là nếu phát hiện chồng mình có “bồ nhí” thì xử lý thế nào? Tôi xin phiếm đàm vài chuyện nữa hầu chị em.

Ông anh họ tôi đang làm giám đốc công ty bỗng được đề bạt một phát lên giữ chức Phó vụ trưởng Vụ Kế hoạch một bộ lớn. Thời bao cấp, cái ghế chuyên ban phát ân sủng đầy bổng lộc ấy nhiều người thèm lắm. Bởi thế không ít kẻ kèn cựa, muốn “hạ bệ” anh để “chiếm”.

Anh tôi vốn đẹp trai, nói chuyện rất có duyên nên nhiều người, nhất là “phái đẹp” yêu mến. Anh tôi lại đa cảm, hay “thương người”. “Gót chân A-sin” của anh là chỗ ấy và mấy tay kèn cựa lợi dụng ngay.

Họ bố trí một cô nhân viên khá xinh luôn cặp kè, đôi khi tỏ ra ân cần chăm sóc anh “hơi quá mức cần thiết” một tý. Thế rồi những lời ong tiếng ve được tung ra, có cánh nên bay thẳng đến tai chị tôi. Vốn sẵn “máu Hoạn Thư” trong huyết quản, mới nghe phong thanh thôi mà chị đã đùng đùng nổi “cơn tam bành”.

Chị phóng đến cơ quan anh tôi, xông vào phòng tất cả các đồng chí lãnh đạo tố cáo chồng, lăng mạ chồng, kể tội, lên án chồng... Cứ như chị nói thì anh tôi chỉ là một gã bỉ ổi, đê tiện. Chị đề nghị cơ quan phải kiểm điểm, kỷ luật, cách chức anh ta, bắt anh ta đi lao động để giáo dục, cải tạo. Chị săn tìm cái cô mà chị nghi đã “cặp bồ” với chồng chị để “phanh thây xé xác ra làm trăm mảnh”.

Chị làm náo loạn cơ quan, bất chấp tất cả nhằm bêu xấu, hạ nhục chồng. Chưa hả, chị còn về quê anh, cả quê chị nữa rêu rao nói xấu chồng. Kết quả bọn cơ hội lợi dụng thổi phồng lên, quan trọng hoá lên tạo sức ép buộc tổ chức phải xử lý kỷ luật “hạ bệ” anh tôi mất chức vụ phó. Danh dự và quan hệ giữa anh với chị bị tổn thương quá nặng không cách gì hàn gắn, buộc anh tôi phải chia tay với chị. Bây giờ anh đeo bên mình nỗi buồn, nỗi hận, chị thân tàn ma dại bởi hối hận về sự mù quáng của mình thì đã muộn, đã mất tất cả...

Bạn tôi gốc Sài Gòn chính hiệu, làm Tổng giám đốc một công ty lớn. con người đa tài, cốt cách rất “anh Hai”. Đa tình nên cũng có tý chút “lòng thòng” với một cô nhân viên văn phòng. Ở đời ai nhiều thành công thường bị nhiều kẻ ghen ghét. Bạn tôi cũng thế, một cấp phó và hai trưởng phòng của anh thuộc loại ấy. Không moi được gì xấu ở anh, họ khoét vào chuyện “bồ nhí”. Nham hiểm, họ khôn khéo “cung cấp thông tin” cho vợ anh biết, nhằm dùng chính vợ anh “tiêu diệt” anh.

Thứ bảy tuần đó, vợ anh từ Lái Thiêu lên. Bọn xấu thông báo cho nhau biết để cùng theo dõi tấn bi kịch “ghen tuông” sẽ diễn ra thế nào mà kích động và lợi dụng vào mục tiêu đã định. Còn bạn tôi thì nơm nớp lo. Chị Thu, vợ anh tối đó cho mời cô nhân viên kia đến. Tất nhiên cô nhân viên hoảng.

Cô chỉ yên tâm khi thấy chị Thu vẫn vui vẻ tươi cười. Chị bảo: “Mai chủ nhật, chị muốn làm bữa nhậu mời bạn bè đồng sự của anh đến chơi, cô giúp chị được không?”. Thục (tên cô gái)  thở phào, như mở cờ trong bụng, cô hăng hái nhận đi chợ mua thực phẩm, bàn nên làm món này, món nọ...

Trưa hôm sau bữa nhậu diễn ra rất vui. Tất nhiên mấy vị “đồng nghiệp xấu chơi” cũng được mời và họ vẫn chờ đợi tấn bi kịch đánh ghen sẽ xảy ra để làm ầm ĩ lên. Khi phòng ngoài khách khứa vui cười xả láng, thì ở phòng trong chị Thu gọi Thục lại gần.

Giọng thân tình, chị nói: “Tuy ở xa nhưng mọi việc trên này chị biết cả. Chị cám ơn em, vì xa chị anh được em chăm sóc chu đáo. Em yêu quý anh, điều đó cũng dễ hiểu. Bởi anh đẹp giai, có tài, biết lo việc làm cho hàng nghìn cán bộ nhân viên, lo nộp ngân sách nhà nước đầy đủ. Em yêu anh, chị không trách. Nếu em vào hùa với những người xấu gài bẫy hại anh chị mới trách.

Nhưng em ạ, anh chị sống với nhau đã có hai mặt con, bỏ nhau đâu có dễ. Bởi thế, từ nay em vẫn chăm sóc anh chu đáo như trước, nhưng còn cái đoạn “tình tang lòng thòng” với anh thì phải cắt ngay. Nếu không em đừng trách chị ác. Chịu không em?”.

“Dạ, em xin nghe chị”. Hai người móc tay nhau tỏ lòng thân thiện và cũng thay cho lời hứa, rồi ra phòng ngoài vui vẻ tiếp mọi người.

Chị Thu đã xử sự như thế, giữ được chồng, giữ thể diện, chức vụ cho chồng, giữ hạnh phúc gia đình, khiến những người xấu không lợi dụng kích động được, khiến “bồ nhí” của chồng phải “tâm phục, khẩu phục” mà thực hiện cam kết, khiến chồng phải nể sợ và tất nhiên nhận ra mình “công ít, tội nhiều” mà liệu đường ăn ở với vợ cho phải đạo.

Hai  trường hợp như trên, miễn bình luận, chắc chị em cũng rút ra được vì sao “mất chồng” và “bí quyết giữ chồng”. Phiếm đàm vậy, có điều gì không phải xin chị em rộng lòng lượng thứ.

Theo Đ. Trung
Gia đình & xã hội

Thứ Bảy, 7 tháng 5, 2011

Thời đại của “quyền lực thông minh”?

SGTT.VN - “Quyền lực thông minh” là sự phối hợp tinh tế giữa quyền lực mềm và quyền lực cứng, cộng thêm với một số yếu tố hỗn hợp khác… 

Cho đến nay, Mỹ vẫn là cường quốc số một về tàu sân bay. Trong ảnh là tàu sân bay USS George Washington


Joseph Nye được xem là cha tinh thần của “quyền lực mềm”, một quan niệm đã tạo nên danh tiếng của ông từ 20 năm nay. Ông nguyên là chủ nhiệm khoa của trường Quản trị Kennedy thuộc Đại học Harvard, nơi ông vẫn giảng dạy, là phụ tá cho thứ trưởng trong Chính quyền Carter sau đó là phó trợ lý bộ trưởng Quốc phòng dưới thời Bill Cliton.
Mới đây, Joseph Nye đã hiệu chỉnh một quan niệm mới – “quyền lực thông minh” - thích hợp hơn với những thực tế đương thời và sẽ trở thành nội dung cuốn sách sắp tới của ông, xuất bản trong năm 2011.
Như ông đã tiết lộ, nước Mỹ của Obama đang xem xét lại sự mở cửa của họ ra thế giới bằng cách thử phối hợp giữa quyền lực cứng và quyền lực mềm, giữa sức mạnh dân sự và sức mạnh quân sự. Tóm lại, là cố gắng trở thành một cường quốc “thông minh”, cân bằng nhưng cũng có khả năng khoa trương sức mạnh nếu cần thiết.
Xin mới các bạn theo dõi cuộc trò chuyện dưới đây được đăng tải trên tạp chí Politique internationale giữa Joseph Nye và nhà báo kiêm nhà văn Olivier Guez để hiểu rõ thêm:
Ông đánh giá như thế nào về học thuyết an ninh quốc gia mà Tổng thống Obama đã công bố vào cuối tháng 5.2010?
Tài liệu này không có tính trữ tình như một số bài diễn văn của ông nhưng nó đánh dấu một bước ngoặt mới trong chính sách đối ngoại của Mỹ hoặc nói một cách chính xác hơn là một sự trở lại với một sự kiên quyết nhất định của chính sách ngoại giao của Oasinhtơn, đặc biệt là củng cố các liên minh và thừa nhận vai trò chủ yếu của các thể chế quốc tế.
Về điểm này, Obama cũng giống những người tiền nhiệm của mình; đặc biệt tôi nghĩ đến Eisenhower và Truman.
Phải chăng chủ nghĩa đơn phương trong những năm dưới thời Bush đã được sang trang hoàn toàn?

Chiếc máy bay tàng hình F-117A Nighthawk của Mỹ.


Đúng, học thuyết mới trái ngược lại với những học thuyết của năm 2002 mở đường cho sự xâm lược Irắc vào năm sau đó và của năm 2006. Đã kết thúc sự lai ghép của thời hậu chiến tranh lạnh – bạn có nhớ bài báo nổi tiếng của Charles Krauthammer, được đăng năm 2001, trong đó, ông viết rằng Mỹ đã trở nên mạnh tới mức mà họ có thể thực hiện điều dường như là tốt đối với họ và rằng những người khác, các đồng minh cũng như các đối thủ, kể từ giờ chỉ có một lựa chọn duy nhất là: ngoan ngoãn nghe theo Mỹ. Giờ đây, chính sách đối ngoại và quốc phòng của Mỹ từ bỏ kiểu lai ghép này.
Tất nhiên do tình hình chiến lược hiện nay của Mỹ - sự phân tán các lực lượng của họ trên các vùng lãnh thổ của Irắc và Afganistan, tính bấp bênh của các nguồn tài chính công của họ - Obama chỉ có thể chú trọng đến chủ nghĩa đa phương và sự phục hồi kinh tế.
Thực tế, những hoàn cảnh áp đặt cho họ những định hướng lớn. Hiện nay, Mỹ không còn có thể tham chiến một mình như học thuyết năm 2002 đã “cho phép” họ làm điều đó nữa.
Cho nên, dường như đối với tôi sự so sánh giữa Obama và Eisenhower khá thích hợp. Ike là người đầu tiên cảnh báo về sự khuếch trương quá mức của các lực lượng vũ trang và sự triển khai của các lực lượng này ở quá nhiều vùng lãnh thổ. Ông cũng là người đầu tiên nhấn mạnh tầm quan trọng của một nền kinh tế lành mạnh và mạnh mẽ.
Mặc dù là một vị tướng và theo chế độ cộng hòa, nhưng Eisenhower vẫn luôn rất coi chừng để không nhượng bộ tất cả những đòi hỏi của các quân nhân: ông đã từ chối gửi quân tới Điện Biên Phủ trong khi những người có cấp bậc cao nhất trong quân đội gợi ý với ông điều đó và ông đã nỗ lực kiềm chế tổ hợp quân sự-công nghiệp nổi tiếng.
Chính sách đối ngoại của ông, tuy ít rực rỡ nhưng lại rất có hiệu quả. Obama có uy tín lớn hơn bậc tiền bối xa xưa của ông nhưng những định hướng của ông cũng gần giống như vậy. Tôi thấy trong đó một điểm tốt đối với phần tiếp theo trong nhiệm kỳ tổng thống của ông – và điều đó, diễn ra mặc dù khó khăn là không thể tránh khỏi.
Ông là cha tinh thần của “quyền lực mềm”, một quan niệm đã tạo nên danh tiếng của ông từ 20 năm nay. Liệu Obama có phải là hiện thân của quyền lực mềm này hay không?

Một góc trung tâm Cybercom.


Tôi xác nhận điều đó: đó là một tổng thống của quyền lực mềm! Chắc chắn là người đầu tiên trong lịch sử của Mỹ từ thời Kennedy. Hiệu ứng Obama, đó là ngay từ khi đắc cử, ngay cả khi ông chưa tuyên bố một lời nào, nước Mỹ đã lại có sức lôi cuốn đối với đa số nhân loại!
Quyền lực mềm được đánh giá theo khả năng của một cường quốc lôi cuốn các nước khác vào quỹ đạo của mình và do đó, cũng được đánh giá theo việc tăng thêm khả năng đạt được những nhượng bộ lần lượt ở mức tốt nhất.
Nhờ có sự thuyết phục và thu hút, quyền lực mềm này cho phép tạo ra một môi trường thuận lợi cho những lợi ích của người sử dụng nó. Nó đặt người đó vào vị trí sức mạnh. Nhưng với một điều kiện: là nó đi kèm với một quyền lực cứng cổ điển hơn. Quyền lực này nếu không có quyền lực kia thì nó sẽ không tiến xa nhiều trong thế giới hiện nay.
Obama hiểu rõ điều đó, thể hiện qua học thuyết an ninh của ông: hơn cả một tổng thống có quyền lực mềm, ông là tổng thống có “quyền lực thông minh”, đó là sự phối hợp tinh tế giữa quyền lực mềm và quyền lực cứng, cộng thêm với một số yếu tố hỗn hợp khác…
Theo như ông nói, tôi đi đến kết luận chẳng phải là châu Âu rất “thông minh” đó sao?
Quyền lực mềm là vô cùng lớn, hoàn toàn đặc biệt nhờ vào sự hòa giải Pháp-Đức: nó cho phép thu hút về phía mình tất cả các nước ở Trung và Đông Âu từ 20 năm nay. Nhưng nó không còn đáp ứng đủ cho châu Âu để trở thành một nhân tố lớn trên trường quốc tế, vì thiếu quyền lực cứng.
Cuốn sách sắp tới của ông, được xuất bản trong vài tháng tới, sẽ có chủ đề là quyền lực thông minh. Đâu là những chìa khóa quyền lực ở đầu thế kỷ 21 này?
Tôi đã nói với các bạn về điều này: một cường quốc lớn phải phối hợp sức mạnh quân sự, sức mạnh kinh tế, quyền lực mềm và phải làm chủ được cuộc cách mạng về các công nghệ thông tin.
Thế giới hiện nay đặc trưng rõ nét bằng việc phân chia lại các quân bài có lợi cho các nước mới nổi và bằng sự pha loãng sức mạnh để giúp cho các nhân tố phi nhà nước…
Hiện tượng này không phải có từ trước đây…
Đúng vậy. Ngược lại, đó là điều mới có, đó chính là sự xuất hiện của “sức mạnh ảo”. Sức mạnh này không phải là một nhân tố xuyên quốc gia như các tổ chức phi chính phủ hay các tổ chức đa quốc gia. Nó phổ biến quyền lực chỉ nhờ sự hỗ trợ của các công nghệ mới. Từ đó dẫn tới sự bùng nổ số lượng các nhân tố có một tác động tiềm tàng tới các quan hệ quốc tế. Tổng thống Obama đã ước lượng số tiền của những tổn thất do tình trạng tội phạm mạng năm 2009 lên tới 1000 tỷ USD.
Có phải trong khuôn khổ của những vụ gian lậu, ăn cắp các số liệu?
Hoàn toàn đúng như vậy. Điều đó tiêu tốn nhiều hơn nhiều so với toàn bộ nạn buôn lậu ma túy ở quy mô thế giới!
Liệu có thể có một “cuộc chiến tranh mạng” hay không?
Người ta có thể dự kiến điều đó. Những quốc gia hiện đại dễ bị tổn thương trong bối cảnh mà tất cả đều nối mạng trên Internet ở trong cũng như ngoài nước. Thế nhưng, thông thường sử dụng Internet là an toàn. Chúng ta hãy hình dung một cuộc tấn công mạng vào hệ thống kiểm soát các lò phản ứng nguyên tử của Pháp hay hệ thống điện của Mỹ, hay còn nữa là một “máy bay do thám mạng” được thực hiện để chống lại hệ thống tài chính hoặc vận tải hàng không.
Phải chăng từ giờ, các cường quốc lớn đã đưa vào hệ thống phòng thủ của họ tầm quan trọng của “mạng”?
Đúng: sau đất, biển, không trung và không gian, kể từ giờ website giữ tầm quan trọng thứ năm trong nghệ thuật chiến tranh. Những trao đổi thông tin và số liệu đều có những hệ quả quân sự và kinh tế. Các cường quốc coi những mối đe dọa này là rất quan trọng: họ đang thành lập những cơ cấu mới để chống lại tội phạm mạng.
Tổng thống Obama đã tuyên bố rằng cơ sở hạ tầng được số hóa của Mỹ là một tài sản chiến lược quốc gia. Tại Nhà Trắng, ông đã bổ nhiệm Howard Schmidt, người trước đây phụ trách an ninh của Microsoft, làm điều phối viên phụ trách về các vấn đề trên mạng.
Lầu Năm Góc cũng không chịu thua: mới đây, họ đã thành lập một bộ chỉ huy điều khiển mạng – có tên là Cybercom – mà quyền chỉ huy được trao cho tướng Keith Alexander, ông còn là người đứng đầu Cơ quan an ninh quốc gia (NSA).
Mặc dù không tiến bộ bằng Mỹ, nhưng các cường quốc khác cũng quan tâm tới vấn đề này. Điều đó không còn là khoa học viễn tưởng nữa!
PV (tổng hợp)

Đứng giữa giới trí thức và giới chính trị, Joseph Nye là một nhân vật không thể lẩn tránh kể từ nhiều thập kỷ nay. Ông đã xây dựng danh tiếng quốc tế của mình dựa trên khái niệm “quyền lực mềm” mà ông đã truyền bá trong tác phẩm “Bound to Lead” của mình, được xuất bản năm 1990.
Trong đó ông khẳng định rằng trong thế giới của thời hậu chiến tranh lạnh, Mỹ có thể xem xét lại chính sách đối ngoại của mình bằng cách trông cậy hơn nữa vào các tổ chức quốc tế và vào những quân chủ bài “dân sự” của họ - ngôn ngữ, nền văn hóa, các trường đại học, các phương tiện thông tin đại chúng, sự giàu có của họ…
Dựa vào sự thuyết phục và tính lôi cuốn, “quyền lực mềm” cho phép tạo ra một môi trường thuận lợi cho những lợi ích của người sử dụng nó. Chủ nghĩa quốc tế tự do này là hòn đá tảng của chính sách ngoại giao của Bill Clinton. Nhưng sau các vụ khủng bố ngày 11.9.2001, một cách tiếp cận như vậy tỏ ra rất thánh thiện và không phù hợp với những thách thức hiện nay. Người ta biết, chính quyền Bush đã biến cái đó thành điều ngược lại khi họ xâm lược Irắc và tiến hành một chính sách đối ngoại đơn phương.

Bất động sản Việt Nam có gặp "đại họa" năm 2012?

(VEF.VN) - Một đại gia BĐS Thái Lan đang "rình" tới cuối năm 2012 sang VN mua BĐS giá rẻ bởi theo dự đoán của ông, đó là thời điểm bong bóng BĐS ở VN sẽ vỡ. Nhưng cũng có các yếu tố vô hình ngăn cản quả bong bóng này xì hơi hay vỡ tung.
Tại sao có bong bóng tài sản?
Theo định nghĩa, "bong bóng tài sản" xảy ra khi thị giá của một loại tài sản được đẩy quá xa trên giá trị thực sự và bình thường của các tài sản này. Các chuyên gia kinh tế và người dân thường có những tranh cãi gay gắt về danh từ "bong bóng" khi mô tả tình thế của thị trường, vì ít ai đồng ý về giá trị thực sự hay bình thường của bất cứ loại tài sản nào.
Bất động sản lại là một loại tài sản đặc thù, mang nhiều tính chất địa phương, và bao gồm nhiều phân khúc thị trường khác biệt; nên khi nói đến bong bóng BĐS, chúng ta phải thu gọn lĩnh vực bàn cãi và hiểu rõ những giới hạn của bài phân tích.
Bài viết này chỉ thảo luận về phân khúc nhà ở của thị trường BĐS tại VN và cố gắng tìm hiểu hiện nay, chúng ta có thể dùng chữ bong bóng để mô tả tình huống; và nếu có, thì cái bong bóng này bao giờ sẽ vỡ và hậu quả sẽ ảnh hưởng gì đến nền kinh tế vĩ mô.
Trước hết, những yếu tố để tạo thành thị giá của BĐS bao gồm những yếu tố định lượng được: (1) luật cung cầu của thị trường (2) khả năng mua của người tiêu dùng (3) dòng tiền đang rót vào kênh BĐS (4) tình hình kinh tế vĩ mô; và (5) những yếu tố vô hình không thể đo lường chính xác gồm (a) tác động của các nhà đầu cơ (b) trào lưu tâm lý của đám đông (c) chánh sách của chánh phủ và (d) tư duy và cảm xúc của mọi người liên quan.
Trong các yếu tố định lượng, quan trọng nhất là luật cung cầu của thị trường. Phân khúc nào (nhà ở cao cấp hay trung bình hay cho giới thu nhập thấp, thương mại hay văn phòng, BĐS du lịch, khu công nghiệp ...) chúng ta cũng có thể tính ra số lượng cung và nhu cầu của người tiêu dùng.
Hiện nay, ở VN, căn cứ theo các báo cáo của các nhà môi giới địa ốc, trong cũng như ngoài nước, thì nhà ở cao cấp có một số cung khoảng 1/3 lớn hơn số cầu và tổng số đơn vị của nhà đầu cơ thứ cấp chiếm khoảng 47% số lượng bán ra. Trong khi đó, số lượng cầu ở các phân khúc khác tương đối cao hơn lượng cung, nhất là phân khúc nhà thu nhập thấp.
Bất động sản lại là một loại tài sản đặc thù. Ảnh chỉ có tính minh họa.
Yếu tố thứ hai là khả năng mua của người tiêu dùng. Theo thị trường Âu Mỹ, người ta tính 25% mức thu nhập của người mua là khả năng trả nợ khi so sánh với số tiến vay phải trả hàng tháng cho ngân hàng (cộng với tiền thuế và bảo hiểm). Lấy ví dụ ở VN, thu nhập trung bình của một cặp vợ chồng cùng đi làm là 12 triệu mỗi tháng, nếu dùng một tỷ số cao hơn nước ngoài là 35% để dành cho việc trả nợ (4,2 triệu), thì họ có thể vay một số tiền tối đa là 400 triệu trả làm 20 năm với lãi suất 15% một năm. Người VN có nhiều tiết kiệm, nên số tiền mặt trả trước (down payment) có thể lên đến 1/3. Dựa trên các yếu tố này, thì căn nhà trung bình giá khoảng 600 triệu đồng là thích hợp với túi tiền và hoàn cảnh của họ. Và cũng theo công thức này thì phần lớn các nhà ở tại HCM hay Hà Nội đều vượt quá khả năng trả nợ của người tiêu dùng. Tuy vậy giá cả tại các tỉnh nhỏ cho thấy chỉ hơi cao hơn khả năng một ít.
Yếu tố khác có thể đo lường được là dòng tiền đang đổ vào BĐS, gồm tiền nhàn rỗi của nhà đầu tư, tiền vay mượn của ngân hàng hay tư nhân, và tiền đầu tư từ nước ngoài qua FDI. Hiện nay, FDI vẫn đổ vào các dự án BĐS có giá đất trưng dụng thật thấp và có nhiều ưu đãi trong điều kiện đầu tư. Tuy nhiên, rất ít tiền FDI cho các dự án đang dang dở, bị kẹt vốn, mà chủ đầu tư không chịu hạ giá hơn 30% giá vốn ban đầu.
Hệ thống ngân hàng địa phương thì đã lỡ kẹt với rất nhiều khoản nợ xấu, nên vẫn phải tiếp tục cho các chủ đầu tư BĐS đáo hạn, hy vọng thị trường phục hồi. Tỷ lệ nợ xấu của các khoản vay BĐS của ngân hàng không được tiết lộ, cũng như chỉ tiêu xếp hàng nợ xấu cũng khác quốc tế, nên chỉ có thể được ước tính. Theo một chuyên gia tài chánh của Singapore, số nợ xấu này trung bình lên đến 18% của toàn số nợ, một con số rất cao.
Đồng tiền nhàn rỗi từ tư nhân vẫn khá dồi dào, nhưng sau khi thị trường BĐS tại TP.HCM đóng băng, thì các nhà đầu tư bắt đầu chuyển tiền qua kênh đầu tư khác. Hiện nay, nhà nước đang ngăn ngừa dòng tiền này đổ vào kênh vàng hay USD, nên chắc là sẽ có một ít đổ vào BĐS, nhưng sẽ giới hạn vì tâm lý hoang mang với triển vọng của nền kinh tế.
Yếu tố có thể định lượng thứ tư là ảnh hưởng từ nền tình hình vĩ mô, mà động tác chính sẽ là mức độ tăng trưởng của thu nhập quốc gia (national income, không phải GDP), tỷ giá đồng VN và con số lạm phát. Thu nhập quốc gia thì bao gồm cán cân xuất khẩu so với nhập khẩu, FDI, kiều hối và nợ vay tư và công. Tất cả các thành tố này đều tiêu cực, có khuynh hướng đi xuống và sẽ ảnh hưởng xấu đến giá trị thực sự của BĐS trong một thị trường bình thường.
Do đó, nếu chỉ nhìn vào 5 yếu tố định lượng trên thì có thể nói là thị giá nhà ở cho người dân đang cao hơn từ 10% cho các nhà ở tại các tỉnh ngoài HCM và Hà Nội, đến 20% cho các nhà trung bình là lên đến 40% cho các nhà ở cao cấp.
Yếu tố vô hình ngăn bong bóng vỡ
Nếu VN có một nền kinh tế bình thường như tại các quốc gia Âu Mỹ, thì mọi định lý tài chính sẽ tiên đoán là bong bóng có thể vỡ bất cứ lúc nào. Tuy nhiên, nền kinh tế VN chứa nhiều nghịch lý khó thể giải lý. Những yếu tố vô hình không định lượng lại thường có một tầm quan trọng hơn với người tiêu dùng hay nhà đầu cơ thứ cấp.
Hai yếu tố vô hình quan trọng nhất trong giá trị BDS tại VN là tác động mạnh mẽ của các nhà đầu cơ, với sự hỗ trợ đắc lực của các chủ đầu tư cho dự án, cũng như những tài trợ bất đắc dĩ của các ngân hàng; và tâm lý bầy đàn của đám đông. Thông tin về BĐS tại VN thiếu hẳn sự minh bạch và trung thực; luật về BDS phức tạp và khó thi hành; nên các nhà đầu cơ lợi dụng tối đa khe hở này để thực hiện những thủ thuật trắng trợn và đôi khi phi pháp, từ việc quảng cáo hay phóng tin đồn sai sự thực đến việc làm giá qua các giao dịch dưới gầm bàn.
Tác động của các nhà đầu cơ có thể nhận thấy rõ rệt trong những vụ thổi giá đất gần đây ở Hà Nội và trước đây ở TP.HCM. Cường độ của các nhà đầu cơ cho thấy một sức đẩy có ảnh hưởng khá lớn trên thị giá.
Các nhà đầu tư VN cũng biểu hiện hội chứng bầy đàn rất cao. Vì truyền thống gia đình, bạn bè và bè phái trong xã hội, các nhà đầu tư thường không có nhiều phán đoán độc lập, hay cố gắng đi tìm những cơ hội đặc thù khác biệt. Đặc tính "ai sao tôi vậy" khiến thị trường thường dao động về một phía, không cân bằng và gây ra hiện tượng bong bóng thường xuyên hơn. Ở một mặt khác, yếu tố này lại có thể tác động nhanh hơn đến thị giá khi vài nhà đầu cơ kẹt tiền bán tháo. Tâm lý hốt hoảng khi có người la "cháy" trong một rạp hát đông người là một thí dụ.
Hai yếu tố khác cũng ảnh hưởng nhiều đến thị giá của BĐS là chính sách của nhà nước và cảm quan của người mua hay bán. Luật lệ về BĐS VN khác nhiều so với thế giới cho nên khó có thể dùng các công thức bình thường để suy diễn tác động của yếu tố này trên thị giá. Tuy nhiên, chúng ta có thể chắc chắn được vài điều: nhà nước không muốn để cho bong bóng BDS vỡ vì hậu quả nguy hiểm của nó trên nợ xấu của hệ thống ngân hàng. Thêm vào đó, chính sách của nhà nước thường có kết quả ngược lại với mục tiêu ban đầu nên những thủ tục hành chánh mới sẽ làm chậm lại mọi giao dịch (cùng một lúc chậm lại sự phát nổ của thị giá) và giúp giữ giá thành cao hơn.
Với quyết tâm ngăn chặn sự đổ vỡ của bong bóng, nhà nước có thể đổ thêm số tiền lớn vào kênh BDS, trực tiếp hay qua ngân hàng, và kết quả sau cùng là tiến trình đi xuống sẽ bị chậm lại nhiều năm. Ngoài ra, nếu tỷ lệ lạm phát quá cao, đồng tiền mất giá trầm trọng, thì dòng tiền của tư nhân cũng có thể đổ xô về BĐS để giữ an toàn cho tiền nhàn rỗi.
Một yếu tố khác nữa là BĐS có một giá trị cá nhân do cảm xúc riêng biệt của người mua hay người bán. Trong các loại tài sản, BDS thường đi đôi với sự yêu ghét dễ ảnh hưởng đến quyết định của mọi người liên quan. Một khu phố được nhiều người ưa thích qua những kỷ niệm quá khứ có thể đẩy giá thành lên 15% đến 40% cao hơn giá trị thực sự; một kiến trúc đặc thù có thể tạo dị ứng hay yêu mến tùy cảm quan cá nhân.
Nói tóm lại, khó có thể đo lường sự quyến luyến không lý giải này về BĐS và yếu tố này có thể giúp thị giá BĐS bền vững hơn.
Bong bóng nào rồi cũng sẽ vỡ
Nhìn chung, 4 yếu tố vô hình là rào cản hiện nay đang ngăn ngừa sự đổ vỡ của bong bóng tại Hà Nội và TP.HCM. Dù BĐS tại TP.HCM đang đóng băng nhưng giá cả chưa quay về với giá trị thực sự và hợp lý như các yếu tố định lượng ghi nhận. Tuy nhiên, về lâu về dài, tất cả mọi bong bóng đều phải vỡ để thị giá quay về với thực tế. Vấn đề là các yếu tố vô hình sẽ giữ giá và thanh khoản được bao lâu?
Qua kinh nghiệm của các bong bóng tại các quốc gia Âu Mỹ, thì bong bóng được coi là như đã vỡ khi thị giá xuống dưới 30%. Vì tâm lý hốt hoảng, thị giá có thể xuống thêm 20% dưới giá thực sự và bình thường. Do đó, tùy mức giá đã được bong bóng thiết lập, với nguyên tắc càng lên cao càng xuống thấp, giá nhà ở cao cấp hiện nay ở Hà Nội có thể mất đến 60% thị giá nếu bong bóng phát nổ. Với sự đóng băng, nhà ở cao cấp tại TP.HCM có thể mất khoảng 40%. Các phân khúc nhà ở khác sẽ cũng mất giá, nhưng ít hơn.
Theo nhận xét của người viết, thị trường nhà ở tại Hà Nội sẽ đóng băng vào 2012 như TP.HCM, và có thể mất 4 năm nữa trước khi bong bóng BDS tại VN nổ tung và giá cả quay lại mức độ bình thường khoảng 8 năm sau đó. Tuy vậy, bất cứ một tác động tâm lý nào lớn lao trên thị trường (một vụ lường gạt chạy nợ vĩ đại, một sụp đổ của một ngân hàng hay một tập đoàn tăm tiếng...) có thể là ngòi nổ đẩy tiến trình diễn ra sớm hơn.
Năm 2000, sau cuộc khủng hoảng tài chính tại Á Châu, tôi qua Bangkok thăm các bạn cũ, trong đó có một đại gia về BĐS, từng được báo Forbes tuyên dương là tỷ phú đang lên của Thái Lan. Ông ta buồn rầu đưa tôi đi xem các công trình đang xây dựng dở dang của ông, từ những khu đô thị mới đến những tòa nhà thương mại văn phòng đầy tham vọng. Khắp Bangkok, những cơ sở bê tông cốt sắt dựng lên nữa chừng rồi bỏ hoang cho ấn tượng của một thế giới sau cuộc chiến nguyên tử.
Vì khả năng và quan hệ, sau 10 năm, vị đại gia BĐS gần phá sản này đã phục hồi phong độ và hiện là một trong những công ty BĐS hàng đầu của Thái Lan. Đầu năm nay, tôi hỏi là bao giờ ông sẽ sang VN để đầu tư? Ông ta trả lời: "Cuối 2012. Lúc đó, bong bóng sẽ nổ và tôi tha hồ lựa chọn dự án với giá rẻ mạt."
Tôi nghĩ chắc ông lầm bong bóng BĐS của VN với cuốn phim "Đại Họa 2012". Chúng ta hãy chờ xem.
Bài viết thể hiện quan điểm riêng của tác giả. Theo bạn, thị trường BĐS ở Việt Nam hiện có phải một bong bóng khổng lồ? Liệu đến bao giờ bong bóng này sẽ vỡ? Hậu quả sẽ lớn đến đâu? Mọi ý kiến thảo luận xin gửi về vef@vietnamnet.vn




Bài viết thể hiện tác giả là người có hiểu biết sâu sắc về thực trạng tình hình bất động sản ở việt nam. Có câu này rất hay: "
Nếu VN có một nền kinh tế bình thường như tại các
quốc gia Âu Mỹ, thì mọi định lý tài chính sẽ tiên đoán là bong bóng có
thể vỡ bất cứ lúc nào." Khi mà chúng ta cố kiềm chế không cho bong bóng này nổ bằng cách cứu ngân hàng thì sẽ phải trả giá bằng lạm phát. Số nhỏ nhóm người hưởng lợi nhuận kếch xù từ bất động sản được giữ ở giá cao bằng mọi cách và số đông người dân sẽ phải chịu ảnh hưởng tiêu cực từ lạm phát cao.
  • ductrangday 1 giờ trước
    Trước khi nói đến việc Bất động sản VIệt Nam có gặp đại họa năm 2012 thì nên phân tích tại sao từ năm 1993 đến nay giá BĐS ở Việt Nam lại luôn ở tình trạng tăng đến mức vượt giá trị sinh lời thực và đang ở mức cao hàng đầu trên thế giới nhất là khi thu nhập đầu người của Việt Nam vẫn xếp hạng rất thấp trên thế giới


    Vậy thì phải quay ngược thời gian về 20 năm về trước, Việt Nam bước vào giai đoạn mở cửa đối với các đối tác nước ngoài. Lúc đó nền kinh tế Viêt Nam hầu như chưa có gì ngoài khả năng xuất khẩu gạo. Chủ trương Nhà nước lúc đó là các công ty của Việt Nam tìm cách liên doanh với các công ty nước ngoài. Vấn đề ở chỗ khi xác định lập mối liên doanh liên kết với nước ngoài thì các công ty của Việt Nam tài sản chẳng có gì đáng kể, chủ yếu là nhà xưởng nhỏ bé và một số máy móc đã cũ kỹ lạc hậu chẳng có giá trị. Điều duy nhất để trao đổi là quyền sử dụng đất và nhân công người Việt Nam đang nhận một đồng lương rất thấp. Vậy đất là điều kiện góp vốn chủ yếu đối với việc hợp tác kinh doanh với các đối tác nước ngoài. Hơn nữa, nhận thức của người Việt Nam trong thời kỳ mở cửa luôn một ý nghĩ là, người nước ngoài giầu có họ sang VIệt Nam làm việc thì cần đất để xây dựng nhà máy, văn phòng, nơi ăn ở nên sẵn sàng bỏ ra nhiều tiền để có đất ở Việt Nam, chưa kể Việt kiều cũng sẽ trở về VIệt Nam sinh sống và làm việc, điều quan trọng là mọi người đều nghĩ là Việt Nam sẽ phát triển rất nhanh về kinh tế với sự tham gia của nước ngoài sẽ trở thành một trong những con rồng, con Hổ châu Á như Hồng Kong, Singapor, vậy thì đất sẽ rất có giá trị đặc biệt tại Trung tâm các thành phố như Hà Nội và TP. Hồ Chí Minh.

    Với chính sách của Nhà nước, cũng như nhận thức của người dân như vậy giá BĐS cụ thể là đất đai phải bắt đầu tăng.

    Đến giai đoạn hiện nay, những ý nghĩ của nhiều người VIệt Nam vẫn không thay đổi nhiều kiểu như :"Tấc đất, tấc vàng", hay "người sinh ra ngày càng đông, mà đất có tự đẻ được thêm đâu". Còn nữa do nhà nước chưa đưa được chiến lược cụ thể mang tính khả thi về khả năng tự chủ của VIệt Nam trong quá trình trở thành một nước công nghiệp nên vẫn trông cậy ở sự đầu tư nước ngoài cùng lúc xây dựng hê thống tập đoàn kinh tế nhà nước ngốn rất nhiều tiền bạc, sai sót lớn là đến giờ vẫn Việt Nam vẫn chưa xây dựng được hệ thống doanh nghiệp vừa và nhỏ hoạt động chuyên nghiệp và hiệu quả. Đáng lẽ vốn nhàn rỗi trong xã hội phải được đầu tư vào khu vực kinh tế tư nhân lại đầu tư vào các mục đích sinh lợi nhanh như đánh bạc đó chính là đầu tư BĐS và chứng khoán. Có nghĩa là ở Việt Nam đã từ lâu rồi, cứ có một khoản tiền kha khá là nghĩ ngay đến việc đầu tư vào BĐS để làm giầu thật nhanh đến mức nhiều nông dân ở ngoại thành cũng tham gia vào kinh doanh hoặc môi giới bất động sản Thị trường BĐS bấy lâu nay không hoạt động theo quy luật cung - cầu của thị trường thì chắc chắn phải nghĩ đây có liên quan đến vai trò điều tiết của Nhà nước, nói cụ thể là nếu muốn điều tiết thị trường BĐS thế nào thì sẽ được như vậy qua quyền đưa ra các luật về BĐS cũng như việc toàn bộ đất đai thuộc quyền sở hữu Nhà nước.

    Lại quay về chuyện BĐS Việt Nam có vỡ bong bóng vào năm 2012 không, hay vào giai đoạn nào. Sự tác hại nhiều mặt liên quan đến thị trường BĐS bấy lâu nay đến đời sống nhân dân cũng như ảnh hưởng nghiêm trọng của nó đối với phát triển kinh tế, xã hội thì thấy quá rõ rồi, nó chính là nơi tập trung nhiều tiêu cực nhất và đã thu hút rất nhiều vốn đầu tư của xã hội vào một cái mà giá trị thật chỉ là rất nhỏ. Nhà nước chắc chắn đã nhận ra điều đó và phải tìm cách điều tiết để nó không vỡ mà hạ xuống từ từ vì nổ bong bóng BĐS thì hê lụy sẽ kinh khủng. Hệ thống tài chính bị ảnh hưởng nặng trước tiên, có thể gây ra khủng hoảng tâm lý chung trầm trọng trong XH. Cứ để mặc thị trường BĐS không can thiệp thì giá BĐS sẽ lên thêm ít ra vài năm nữa rồi sẽ nổ kinh hoàng hơn. Tuy nhiên, sự đời lắm điều bất ngờ có thể xảy ra. Một biến cố XH nào đó xảy ra không ai biết trước như thiên tai nặng đăc biệt. một sự tác động của một quốc gia khác hay một thể chế tài chính quốc tế nào đó đến hệ thống tài chính vốn đang yếu kém, cộng với sự kích động tâm lý đám đông cũng có thể xảy ra bất ngờ, thì khả năng năm 2012 BĐS Việt nam nổ tung xẹp như chứng khoán bây giờ cũng là có thể xẩy ra mà cũng có thể đến tận năm 2022. Nhưng có một điều chắc chắn là phải qua giai đoạn xì bong bóng, nó cũng mang tính quy luật dù ở VIệt Nam mọi thứ trong hiện tại có đặc thù riêng

  • Ngày xưa đất rẻ hơn vàng.

    Bây giờ cả đất, cả vàng cùng cao.

    Chẳng mau vàng có ngã nhào;

    Thì bất động sản cũng vào "xe tang".


    Ặc ặc.

  • Bài viết rất hay. Câu kết thật hay "
    Chúng ta hãy chờ xem"

  • Câu trả lời là "không". Còn lâu nữa mới đến ngưỡng như vậy. Thị trường có thể đóng băng.Nhưng bạn đừng mong cả 1 thị trường đất bán tháo với các dự giá rẻ mạt. Có thể có 1 vài dự án phá sản, thì cũng sẽ được các ông lớn mua lại chứ ko đến lượt dân. Đặc biệt là các thành phố trung tâm. Bạn cứ nhìn vào các thành phố đông đúc náo nhiệt trên thế giới (hoặc các siêu thành phố) thì sẽ thấy. Giá BĐS của họ còn khủng hơn rất nhiều so với Việt Nam. VN phát triển sau nên theo mình thì giá cả thị trường BĐS sẽ cứ dần tăng lên nhiều nữa, có thể sẽ có bong bóng vỡ nhưng sẽ còn rất rất lâu nữa. Nếu bạn có tiền thì nên đấu tư ngay. Chúc các bạn thành công. xD.

  • Duongdangngoc 5 giờ trước
    Hay! Nó là một lời cảnh báo cho tất cả những nhà đầu tư kiểu rỗi tiền thì đổ vào. Bài viết không phải là đầy đủ các yếu tố để đánh giá chiều sâu tuy nhiên Việt Nam là cái bong bóng còn to hơn Thailand cách đây mấy năm. Gần đây tôi nghe Hà Nội giá nhà đất còn phi mã hơn Sài Gòn nhiều. Thật đáng tiếc là tiền này chủ yếu từ đâu ra? Việt Nam giàu thật như vậy? Đấy là đầu từ công mà ra?

    Có thể không phải 2012 nhưng có thể sau vài năm nữa sẽ tới ngày đó.

    Dân đang lo sống vật vã với lạm phát hàng ngày nên câu chuyện này sẽ dành nhiều hơn cho các nhà đầu tư kiểu nông dân làm BĐS.

  • Tôi chẳng hiểu gì nhiều về BĐS, nhưng tôi chỉ thấy bất hợp lý, với mức thu nhập tạm gọi là đủ sống như tôi( thu nhập dao động từ 7 đến 10 triệu /tháng thì cả đời chẳng mua nổi căn nhà để ở, vậy thì nguyên nhân từ đâu mà giá nhà đất Vn cứ tăng lên vù vù như thế, ai mua? chắc chắn không phải người có nhu cầu rồi, ai mà lắm tiền thế?
    Vậy thì ai là người được lợi từ những phi vụ này, các nhà quản lý thì sao, cứ tăng lương cho CBCNV, tưởng người lao động được hưởng, nhưng không, lương cơ bản tăng được 100.000đ thì giá cả tiêu dùng tăng 200.000đ còn ít( chỉ đơn cử 1 bình gas từ năm ngoái đến giờ tăng gần 150.000đ)
    Mọi thứ tăng lại đổ vạ cho đồng USD tăng giá nên nhập khẩu đắt, vậy tại sao bây giờ USD đang thấp thế này mà mọi thứ vẫn lên không thấy xuống
    Vai trò của người cầm cân nảy mực ở đâu thế?
    Xin chỉ giùm, cám ơn nhiều

  • Sau khi siết chặt thị trường vàng và USD,trong khi thị trường chứng khoán èo uột, " bàn tay vô hình" đã hướng dòng tiền đầu tư vào bất động sản. Khi dòng tiền vào bất động sản thì có những lợi ích sau đây :
    1. Giúp cho ngân hàng thoát được các khoản " cho vay dưới chuẩn" , tránh được "khủng hoảng" có thể xẩy ra cho hệ thống ngân hàng.2. Khi thị trường bất động sản tăng nhiệt trở lại sẽ thu hút đầu tư nước ngoài tiếp tục chảy vào, qua đó "giải thoát" được cho nhiều dự án đang thiếu vốn và thu được ngoại tệ, cải thiện dự trữ ngoại tệ.

    Khi 2 vấn đề trên được giải quyết thì nền kinh tế sẽ ổn định (?).

  • Vuthekhanh1924 11 giờ trước
    Thị trường BĐS Việt Nam thực chất là một bong bóng từ lâu rồi, vấn đề là bao giờ nó sẽ xẹp

  • Trần Đình Nam 11 giờ trước

    Hãy làm phép tính đơn giản và chúng ta sẽ nhìn thấy viễn cảnh của BĐS Việt Nam trong những năm tới. Thu nhập hiện nay của người dân Việt Nam hiện nay là 1200USD/người/năm. Với giá đất hiện tại và giá nhà hiện tại thì bao giờ người dân mới mua được nhà tại hai thành phố Hà nội và TPHCM. Giá nhà hiện đang quá cao so với giá trị thực của nó, giá một m2 từ 20-40 triệu/m2. Mặc dù vậy giao dịch mua bán vẫn diến ra nhiều, nhưng các bạn có thời gian hãy đi qua một số khu chung cư, biệt thự, nhà liền kề tại các khu đô thị chúng ta sẽ thấy rõ hơn. Hàng trăm căn biệt thự xa hoa, có cái hoàn thiện xong, có cái chưa, hàng nghìn căn chung cư tại khu Trung Hòa – Nhân Chính bị bỏ hoang (do đầu cơ). Ngay sau nhà tôi ở, 4 tòa chung cư tại Mễ Trì Hạ số người ở chưa đến 20%, có hàng trăm căn đang bỏ hoang, rêu phong và xuống cấp theo thời gian. Ngoài ra các bạn chịu khó đi và sẽ nhận ra Khu đô thị Nam Từ Sơn (bỏ hoang hết 10 năm nay), Khu đô thị Mê Linh (bỏ hoang 90%), có điều kiện bạn có thể đi Sơn La (có khu đô thị họ mua đất rồi bỏ hoang). Nói chung rất nhiều và quá nhiều những khu đô thị như vậy. Rồi các bạn có biết Khu đô thị Thanh Hà A. Tôi đã từng môi giới nhiều căn tại đây, giá gốc 15,5 triệu/m2 mà khi bán người ta mua trên giấy đã lên đến 40 triệu/m2. Giá đã bị đẩy lên đến đỉnh điểm, rồi các dự án, tôi cũng đã từng đi bán hộ các đại gia nhiều dự án hàng 4000-5000-10000 m2 (các dự án này chưa hề xây dựng, mới chỉ san lấp mặt bằng, có giấy phép xây dựng từ một hai năm trước...) như vậy có thể nhận xét thị trường BĐS Việt Nam đang nằm trong những nguy cơ rủi ro rất lớn. Hầu như các chủ đầu tư, các nhà đầu cơ chỉ đi vay tiền của Ngân hàng và đầu cơ, xin đất, còn nhà đầu cơ thì cũng đi vay từ rất nhiều nguồn với lãi cao để đầu cơ hy vọng giá nhà đất sẽ lên. Nhưng hãy nhìn lại phía sau và suy nghĩ, với lãi suất như hiện nay và giá nhà như hiện nay, cơ chế chính sách thay đổi như hiện nay thì nguy cơ bong bong BĐS sẽ ra sao. Hiện nay lạm phát ở Việt nam đã cao, công thêm các chính sách tài khóa thắt chặt, nền kinh tế thê giới đang khủng hoảng, các nước nợ tràn lan, thâm hụt ngân sách, nguồn năng lượng thiếu nghiêm trọng, hệ thống lương thực cũng sẽ không đủ cung cấp trong một vài năm tới. Như vậy cuộc khủng hoảng trên nhiều lĩnh vực sẽ bắt đầu. Bông bong Bất động sản Việt Nam sẽ vỡ là có cơ sở, các nhà đầu tư, các nhà quản lý hãy ngồi và suy nghĩ thật kỹ và có các biện pháp kịp thời để ngăn chặn. Nếu không khi bong bong BĐS Việt Nam vỡ thì không biết sẽ có bao nhiêu Ngân hàng, bao nhiêu chủ đầu tư, bao nhiêu Doanh nghiệp sẽ phá sản và hệ lụy là nền kinh tế sẽ bị chao đảo, có thể sẽ lặp lại kịch bản của Thái Lan năm 1997-1998.

  • Tiết lộ động trời của một cò đất

    Đất dự án và biệt thự tại Hà Nội đang hình thành một cơn bão ngầm, tác động không nhỏ đến thị trường và vấn đề quản lý xã hội.
    Trong số các "cò" đất tại Hà Nội, cò đất dự án và biệt thự (biệt thự cũ có giá trị lịch sử, văn hóa, kiến trúc) làm ăn khá tốt, bởi 2 thị trường này đang trong lúc tranh tối tranh sáng. Câu chuyện từ những cò đất này đã phản ánh hậu trường của các dự án tưởng chừng đang bất động. Nó cũng lý giải một phần vì sao giá đất tại Việt Nam, đặc biệt ở Hà Nội, quá cao, khoảng cách giàu nghèo ngày càng rộng ra và các di sản kiến trúc đang có nguy cơ bị mai một.
    Từ buôn đất dự án
    Chuyển nhượng dự án bất động sản là hoạt động hợp pháp, nhưng đáng lo ngại là sự tồn tại của tình trạng buôn đất dự án ngầm, đẩy giá đất Hà Nội lên rất cao nhằm làm đầy túi tiền của một số nhóm lợi ích.
    Tôi được người quen giới thiệu với những dân buôn dự án (còn gọi là cò bên bán). Biết tôi là "cò tìm mua" (phóng viên đóng vai) có nhu cầu giới thiệu người mua đất xây chung cư, nhóm người này hứa hẹn, tôi sẽ được 0,5% hoa hồng nếu giao dịch thành công. Mảnh đất mà họ chào có diện tích gần 4.000 m2, người bán ra giá 170 tỉ đồng (giá chưa thương lượng).
    Đọc hồ sơ, tôi nhận ra đây vốn là đất công. Nguyên gốc là một cơ quan nhà nước được giao đất (trong 50 năm) để xây trụ sở 12 tầng, nhưng sau đó, họ chuyển nhượng cho một chủ đầu tư dự án, rồi chủ đầu tư này lại bán cho công ty khác. Công ty hiện sở hữu khu đất này từng có một bản kế hoạch chi tiết về việc chuyển đổi mục đích sử dụng sang xây chung cư, trung tâm thương mại, văn phòng cho thuê, với chiều cao dự kiến trên 30 tầng, chưa kể tầng hầm. Tuy nhiên, tất cả chỉ nằm trên giấy, bởi mục đích cuối cùng của họ vẫn là chuyển nhượng bất động sản kiếm lời.
    Là cò đất, tôi cân nhắc 2 việc. Thứ nhất, giá có giảm được không, bởi nếu giá quá cao, khách hàng bên mua của tôi sẽ chê đắt. Thứ 2, có "gửi giá" (chỉ việc những người có quyền bán đã kê giá lên để kiếm lời) được không. Điều này còn tùy vào quan hệ và khả năng thuyết phục bên bán, vì lỡ khách hàng bên mua biết thì coi như chuyện sẽ đổ bể.
    Nhiệm vụ của tôi lúc này là phải hạ giá xuống. Mức hoa hồng 0,5% mà nhóm buôn dự án hứa hẹn là khá cao, bởi theo luật của giới buôn bất động sản, những dự án lớn như thế thông thường có phí lót tay chỉ khoảng 0,3%.
    Ví dụ, mảnh đất có giá 170 tỉ đồng, nếu giỏi, tôi có thể thuyết phục bên bán hạ giá 165 tỉ đồng, nhưng lại báo giá với bên mua là 175 tỉ đồng. Vấn đề ở chỗ các mắt xích phải phối hợp với nhau nhịp nhàng và ăn khớp. Như vậy, tôi sẽ nói với bên mua là đã thuyết phục được bên bán "ra lộc" (tiếng lóng của dân buôn dự án, tức giảm giá bán) 5 tỉ đồng, chỉ còn 170 tỉ đồng. Bên mua, nếu đồng ý, sẽ trả bên bán 170 tỉ đồng.
    Sau khi xong việc, bên bán sẽ chi lại cho tôi và những người trung gian khác trong cùng đường dây là 5 tỉ đồng. Bên bán không lo bị thiệt, vì giá 165 tỉ đồng họ thu về thực ra là đã có gửi giá. Sau này, một nguồn tin tiết lộ với tôi, giá thực chỉ 150 tỉ đồng. Nghĩa là giữa giá gốc với giá đến tay người mua đã chênh lệch đến 20 tỉ đồng.
    Rõ ràng, những tay buôn dự án tuy chỉ là cò đất, nhưng lại có thể định đoạt sự thành bại của một dự án lên tới hàng trăm tỉ đồng. Điều đáng nói là những cò này vẫn tiếp tục kiếm lời từ dự án đó vì nó sẽ lại được rao bán, ngay sau khi được mua.
    Ảnh minh họa.
    Đa số đất dự án là đất công, khá nhiều và được sang tay bởi bộ máy chuyển nhượng dự án như đã nói ở trên. Thứ hàng hóa đặc biệt này đang trở thành tài sản siêu lợi nhuận, làm giàu cho các nhóm lợi ích. Họ sang tay nhau nhanh như mua bán một chiếc xe máy, vì đã có hẳn một thị trường chuyển nhượng phi chính thức được hình thành và hoạt động rất bài bản. Lần khác, trong vai cò bên bán, với nguồn hàng là 4 dự án, tất cả đều là đất sạch, giấy tờ đầy đủ, tôi đi tìm khách mua. Qua một cò khác, tôi được giới thiệu với nữ giám đốc một doanh nghiệp lớn ở Quảng Ninh, làm trong ngành khoáng sản và vận tải. Vị giám đốc này muốn đầu tư xây dựng một khu căn hộ cho người nước ngoài thuê.
    Miếng đất phù hợp với yêu cầu của bà: hơn 2.000 m2, ở khu Mỹ Đình, phía Tây Hà Nội, một trong những khu vực phát triển nhanh nhất Thủ đô. Giá người bán đưa ra là 120 tỉ đồng và bà đồng ý với mức giá này.
    Nhưng đến đây lại nảy sinh 2 vấn đề. Thứ nhất, mảnh đất được cấp giấy phép xây dựng khu căn hộ sở hữu vĩnh viễn và văn phòng cho thuê 23 tầng, trong khi mục đích của bà là xây căn hộ cho thuê. Như vậy, sẽ phải điều chỉnh lại giấy phép. Nghĩa là sẽ mất thêm thời gian và chi phí làm thủ tục.
    Thứ 2, bên bán yêu cầu trong 120 tỉ đồng này, chỉ 70 tỉ đồng được hạch toán vào sổ sách, 50 tỉ đồng còn lại không có hóa đơn. Phần ngoài hóa đơn này sẽ được dùng để bôi trơn các mối quan hệ cần thiết.
    Chủ sở hữu khu đất bảo tôi nói với vị nữ giám đốc trên là có bên thứ 3 lo chuyện hợp thức hóa khoản tiền ngoài sổ sách kia. Cụ thể là sẽ có một công ty tư vấn (được dựng lên) làm hợp đồng tư vấn dự án, ghi giá trị trên hợp đồng là 50 tỉ đồng. Họ cũng nhận làm thủ tục chuyển mục đích sử dụng, nếu bên mua yêu cầu.
    Không phải dự án chuyển nhượng bất động sản nào cũng thành công. Dự án này cũng vậy. Bà giám đốc đã biến mất sau một thời gian đàm phán. Có thể là do công ty bà gặp khó khăn về vốn hoặc một lý do nào khác.
    Tuy nhiên, không vì thế mà dự án trên bị đình trệ. Chỉ ít lâu sau, có người giới thiệu với tôi một khách hàng tiềm năng khác từ TP.HCM. Người này cho biết, dân buôn địa ốc từ Thành phố đang đổ ra Thủ đô tìm mua dự án, vì lợi nhuận ở thị trường Hà Nội quá lớn, mặc dù giá đất cao hơn nhiều so với ở TP. HCM. "Mua được dự án thì coi như có lãi ngay rồi", vị này cho biết.
    Một nguồn tin trong giới bất động sản ở Hà Nội nhận định, mặc dù thị trường đất dự án Hà Nội có vẻ như đang chững lại, nhưng đến quý II, III năm nay, nhiều chủ đất sẽ bung hàng. Lý do là họ không chịu nổi áp lực lãi suất ngân hàng hoặc sắp đến hạn trả nợ vay mà vẫn không bán được đất.
    Thời gian qua, có một số đại gia chỉ mua vào (đất dự án) mà không bán ra. Đây là những người trường vốn, không cần vay ngân hàng, lại có nguồn hỗ trợ tài chính từ nước ngoài. Họ cũng sẽ chọn lúc cầu tăng cao, cung ít hơn (chủ yếu do một số chủ đất găm giữ hàng) để đẩy hàng đi nhằm kiếm lời.
    "Giao dịch sẽ sôi động trở lại, chủ yếu ở mảng đất dự án, vì miếng bánh này còn rất hấp dẫn. Và giá sẽ bị giới đầu cơ đẩy lên", nguồn tin này nói.
    Theo Giáo sư Kenichi Ohno, Đồng Giám đốc Diễn đàn Phát triển Việt Nam (VDF), nguyên nhân chính gây nên bất bình đẳng xã hội ở Việt Nam là bất bình đẳng về tài sản, liên quan đến thị trường địa ốc ở các đô thị lớn. Theo ông, nhờ tiếp cận nguồn tin qua những mối quan hệ ngầm, các nhóm lợi ích có thể kiếm lời nhanh chóng từ việc buôn bán đất đai.
    "Thật kinh ngạc khi thấy giá bất động sản tại Hà Nội tương đương với giá tại Tokyo, trong khi thu nhập bình quân đầu người của Việt Nam chỉ bằng 2,8% của Nhật. Đầu cơ tài sản, trong đó có tài sản đất đai, là động lực chính tạo ra sức mua ở Việt Nam chứ không phải lợi nhuận của doanh nghiệp hay thu nhập của người lao động", ông Kenichi nhận xét.
    ... Đến buôn biệt thự cũ
    Không chỉ buôn đất dự án, trong những năm gần đây, cũng tại Hà Nội, đã xuất hiện một số nhóm người chuyên mua biệt thự cũ, chủ yếu là các biệt thự xung quanh khu vực trung tâm thành phố. Đây là những biệt thự được xây dựng từ thời Pháp với kiến trúc thuộc địa, được xếp vào biệt thự loại 2 theo quy định của Ủy ban Nhân dân Thành phố Hà Nội (tức là biệt thự cũ, được phép cơi nới, phá dỡ).
    Được giới thạo tin cho biết, chủ nhân căn biệt thự tại địa chỉ X, trên phố T, quận Hoàn Kiếm có ý định bán, tôi đã đến gặp để tìm hiểu. Không như giao dịch nhà đất bình thường, việc mua bán biệt thự cũ diễn ra khá âm thầm. Không có thông tin chính thức về căn biệt thự này được công bố hay rao bán từ các trung tâm môi giới hoặc trên mạng. Việc tìm khách mua được chủ nhà giao cho một số cò biệt thự đáng tin cậy, bởi ông là người có vai vế, rất ngại lộ diện.
    Biệt thự X là 1 trong 2 căn biệt thự vị này đang sở hữu. Căn này có diện tích gần 800 m2, trong khi căn kia lớn hơn, khoảng 1.000 m2. Cả 2 cùng nằm trên con phố T. Sau khi tiếp xúc với một cò biệt thự được giao bán 1 trong 2 căn trên, tôi đã biết được một số thông tin khá thú vị.
    Theo lời anh ta, hiện nay, chủ nhân căn biệt thự cần tiền mua một lô đất lớn ở phía Tây Hà Nội nên phải bán 1 trong 2 căn. Sau khi dẫn tôi đến tận nơi xem vị trí các biệt thự, anh ta bắt đầu nói giá. Hai căn có giá gần 400 triệu đồng/m2. Nghĩa là giá bán biệt thự lên tới vài trăm tỉ đồng.
    Một cò biệt thự khác tên Hoa cho biết, có 2 nhóm đại gia bất động sản đang nhờ cô tìm mối quen để mua lại các căn biệt thự cũ. Nhóm thứ nhất là người Việt Nam, thích sở hữu loại biệt thự có diện tích khoảng 800-1.000 m2. Nhóm thứ 2 là những nhà đầu tư nước ngoài, mua để xây dựng căn hộ cho thuê. Cả 2 nhóm này đều yêu cầu Hoa tìm những biệt thự thuộc khu vực trung tâm, không quá gần hồ Hoàn Kiếm nhưng cũng không quá xa.
    Lý do là quận Hoàn Kiếm là khu vực rất khó xây công trình cao tầng, thủ tục xin cấp phép xây dựng không dễ dàng. Theo quy định, chiều cao tối đa của các công trình mới ở quận Hoàn Kiếm không được vượt quá 9 tầng. Trên thực tế, vị trí công trình càng gần trung tâm (tức khu vực quanh hồ Hoàn Kiếm), chiều cao càng bị giới hạn. Vì thế, đã có nhiều biệt thự cũ được phá đi để xây văn phòng cho thuê với chiều cao trên 9 tầng, nhưng sau đó đều bị buộc phải ngừng thi công (cho dù chủ nhân mới của chúng đều là những người có "khả năng" xin giấy phép).
    Hãy thử làm một phép tính, với số vốn bỏ ra khoảng 300 tỉ đồng, nếu xây thấp tầng theo quy định, nhà đầu tư sẽ không có lời. Giá cho thuê văn phòng hay căn hộ hạng A tại Hà Nội không thể vượt quá 60 USD/m2. Trong khi đó, nếu lấy diện tích sàn cho thuê nhân với giá cho thuê (chiều cao 9 tầng, mật độ xây dựng khoảng 40% và diện tích đất 800-1.000 m2), có thể thấy, giá cho thuê vẫn còn quá thấp so với số vốn bỏ ra. Đó là chưa kể đến chi phí xây dựng, tiền lo thủ tục, giấy phép, phí quản lý tòa nhà. Hoa cho biết, công trình phải cao từ 15 tầng trở lên thì nhà đầu tư mới có lời. Dĩ nhiên, xây càng cao càng tốt.
    Một căn biệt thự khác, nằm ngay mặt tiền con phố gần hồ Thiền Quang, cũng được chủ nhân bán lại cho một nhóm nhà đầu tư cá nhân. Hoa cho tôi biết những người này nắm trong tay hàng ngàn tỉ đồng. Vào giữa năm 2010, họ từng hùn vốn mua một biệt thự gần 800 m2 với giá 400 triệu đồng/m2 (tổng số tiền bỏ ra là 320 tỉ đồng). Tuy nhiên, cho đến nay, căn biệt thự này chỉ mới được rào lại xung quanh bởi hàng tôn rất lớn.
    Nhóm này đang muốn bán lại căn biệt thự để lấy vốn đầu tư vào nơi khác nhưng chưa tìm được người mua. Ban đầu khi mua căn biệt thự này, họ có ý định xây nhà cao tầng. Tuy nhiên, họ không gặp may bởi người có thể lo được giấy phép xây cao tầng bị chuyển công tác. Hơn nữa, cuối năm 2010 và đầu năm 2011 diễn ra nhiều sự kiện quan trọng của Thành phố nên hầu hết các hồ sơ xin phép xây nhà cao tầng ở trung tâm đều nằm trên bàn giấy.
    Theo thống kê chưa đầy đủ, chỉ riêng tại quận Hoàn Kiếm, có không dưới 10 căn biệt thự cũ từ thời Pháp đã được phá dỡ nhưng đất còn bỏ hoang. Những biệt thự có tuổi đời từ vài chục cho đến cả trăm năm, mang dấu ấn lịch sử, kiến trúc, văn hóa của nhiều giai đoạn lịch sử thăng trầm của Hà Nội giờ chỉ là những bãi đất trống.
    Kiến trúc sư Hoàng Đạo Kính từng nói, nếu không có sự kiên quyết và một tình yêu sâu nặng với di sản kiến trúc cũ thì chỉ vài năm nữa, tất cả những biệt thự thời Pháp sẽ biến mất. Thay vào đó là những tòa nhà cao tầng hiện đại. Điều đó cũng có nghĩa, những dấu ấn lịch sử làm nên những con phố Tây đẹp đẽ của Hà Nội có thể bị xóa sổ.